Bài văn hoa học trò the hiện tình cảm gì năm 2024

Trên sân trường em có nhiều loại cây được trồng từ lâu năm như cây xà cừ, cây bàng, cây bằng lăng, cây phượng,…Trong số các cây đó thì em vẫn dành tình cảm nhiều nhất cho cây phượng. Có lẽ vì cây phượng được trồng ngay bên ngoài khung cửa sổ lớp em và nó đã gắn với em rất nhiều kỉ niệm.

Cây phượng có từ bao giờ em cũng không biết nữa, chỉ biết rằng từ lúc em bước vào mái trường này đã thấy cây phượng sừng sững. Nó cao quá mài nhà tầng hai của trường, xòe tán rộng, lòa xòa. Rễ cây chắc là phải cắm sâu xuống lòng đất lắm mới hút được nhiều chất dinh dưỡng nuôi cây xanh tốt và giúp cây đứng vững chắc như vậy. Một phần rễ thích dạo chơi trên mặt đất, hàng ngày đón ánh mặt trời nên nổi lên nhằng nhịt, bò lổm ngổm quanh gốc. Thân cây phượng xù xì, màu nâu thẫm, thi thoảng có nổi lên những cục to tròn như cái bướu. Một tay của em là có thể ôm được thân phượng vào lòng. Cây phương đứng bên cạnh khung cửa sổ, hàng ngày quan sát, theo dõi chúng em học bài. Chính vì thế, mỗi lần trong lớp vỗ tay tán thưởng bạn nào đó, phượng cũng nhòm qua khe cửa, rung rung cành lá, lao xao tán thưởng theo. Cành phượng đan xen nhau, tạo thành từng tầng tán lá. Mùa xuân, tầng tán ấy chồi lên những lộc biếc như khằng định sức sống mãnh liệt của cây. Lá phượng nhỏ mảnh như những hạt cốm non. Mỗi khi có làn gió lùa đến, những chiếc lá bé xíu già nua ấy tạm biệt cành, đi theo một hành trình mới, vương trên mặt đất tạo thành tấm thảm vàng tuyệt đẹp. Mọi người vẫn bảo mùa hè là mùa của hoa phượng. Bởi vì hoa phượng nở vào mùa hè. Lúc này, từ trên lớp học tầng ba của em nhìn xuống một màu đỏ rợp kín cả một góc trường. Màu hoa phượng còn là màu của sự chia ly, báo hiệu sự rời xa của bao thế hệ tuổi học trò. Hoa phượng có năm cánh màu đỏ tươi, nhụy hoa màu vàng, chụm lại thành một bông khoe sắc giữa tiết trời oi nực của mùa hè. Lúc ấy, hoa phượng nở, nhắc nhở học trò luôn nhớ về nhau, nhớ về mái trường. Hoa phượng đẹp nhưng buồn, buồn vì phải chứng kiến bao giọt nước mắt chia tay, đặc biệt những giọt nước mắt chia tay của các bạn học sinh cuối cấp như chúng em. Đám học trò chúng em vẫn nhặt những cánh hoa phượng rơi xuống mặt đất để ép vào trang vở trắng tinh đến lúc nào khô thì lấy ra. Những cánh hoa được ép mỏng tang, khô và dễ vỡ. Học trò vẫn gọi đó là loài hoa lưu giữ những kỉ niệm. Tháng năm, những ngày rực lửa màu hoa phượng, ngồi dưới gốc cây phượng mà ôn bài thì thật là thú vị biết bao. Phượng cũng như hiểu được cái cảm giác này của chúng em nên xòa cành che kín ánh nắng mặt trời.

Chúng em sắp phải rời xa mái trường, sắp phải bước sang một chặng đường mới. Nhưng có lẽ hình ảnh cây phượng trên sân trường, bên cạnh cửa sổ vẫn luôn gợi nhắc nhiều kỉ niệm học trò. Em tự hứa với lòng mình: Mỗi năm về thăm trường sẽ lại tưới nước, nhổ cỏ, bắt sâu cho cây như trước đây em đã từng chăm sóc để cây phượng mãi xanh tốt.

Chẳng biết tự khi nào, hoa phượng được xem là biểu tượng của mùa hè, mùa của những chia ly, cách biệt. Thế nhưng, mỗi lần nhìn thấy sắc hoa thân thương ấy chen qua nách lá, rung rinh trong những cơn mưa thì bao thế hệ học sinh lại bâng khuâng bởi những cảm xúc vu vơ, mơ mộng. Với những ai từng khoác lên mình màu áo trắng tinh khôi, hoa phượng hiện hữu ở ranh giới mong manh của những buồn - vui lẫn lộn.

Hè đến, phượng nhuộm đỏ trên cây và cũng đong đầy trong mắt ai kia vô vàn nỗi nhớ. Những ngày áo trắng, người ta hay tặng nhau những cánh phượng mỏng manh, trong sáng như thứ tình cảm tinh anh đầu đời. Quên sao được những cô bạn lặng lẽ tựa mình bên song cửa lớp, nhìn ra tán phượng già cỗi ngoài sân trường mà đôi mắt mênh mông những điều chưa nói. Quên sao được những anh bạn tinh nghịch trèo lên cây để hái những chùm hoa rực đỏ tặng cho mối tình thơ. Người khéo tay sẽ xếp hoa phượng thành những con bướm xinh xinh, người vụng về cứ cho nguyên cánh hoa vào nhật ký để nhớ mãi cái thuở ban đầu lưu luyến ấy!

Bài văn hoa học trò the hiện tình cảm gì năm 2024

Hoa phượng khắc sâu những kỷ niệm tuổi học trò

Thời công nghệ còn xa lắc xa lơ và nhật ký là nơi duy nhất lưu giữ những câu chuyện của thời áo trắng, thì hoa phượng là một phần không thể thiếu trong những trang viết tinh khôi. Khi những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng trên lối nhỏ xa xăm, thì trái tim của những chàng trai mười tám cứ dõi theo trong nỗi đợi mong chưa một lần được hiểu. Thời ấy, tình cảm của tuổi “mực tím” giản đơn mà chân thành lắm. Có cô bạn ngồi dưới tán phượng rơi chờ đợi bóng dáng ai kia, rồi bất chợt hờn giận vu vơ khi người ta đến muộn. Khi ấy, hoa phượng thẩn thờ trong nỗi nhớ và đượm một chút giận hờn!

Mưa mùa hạ dày hơn, xác phượng cũng nhuộm đỏ một góc sân trường. Năm học kết thúc trong nỗi luyến lưu và những đôi mắt trong veo cũng rười rượi một nỗi buồn. Bởi lẽ, chẳng ai biết mùa sau có còn gặp lại tà áo lụa ngày nào trong gió thu bay, hay mối tình thơ ấy sẽ chìm vào quên lãng theo cánh phượng mong manh. Khi ấy, phượng lại thấm đẫm những nỗi buồn xa cách. Chả thế mà người nhạc sĩ đã trút tâm tư: “màu hoa phượng thắm như máu con tim/mỗi lần hè thêm kỷ niệm/người xưa biết đâu mà tìm”. Có thể ngày xưa mỗi lần phượng nở, người ta cứ cảm nhận đâu đó là nỗi cách xa biền biệt nên loài hoa ấy được ví như máu con tim.

Giờ đây, cuộc sống đã dần công nghệ hóa. Ngày chia ly cũng vơi đi nước mắt bởi người ta biết sẽ còn gặp nhau trên mạng xã hội, dù mỗi đứa chọn cho mình một hướng đi riêng. Ấy thế mà phượng vẫn mang trong mình cái chất thơ không trộn lẫn. Mấy con bướm đỏ vẫn khiến cho người ta xao xuyến mỗi lần đong đưa trong gió. Dù tuổi học trò cũng ít khi hái hoa phượng để ép vào trang vở nhưng những đôi mắt mộng mơ vẫn cứ say sưa ngắm nhìn sắc đỏ thân thương ấy, rồi tự bảo nhau: mùa phượng đến rồi!

Bài văn hoa học trò the hiện tình cảm gì năm 2024

Để rồi, vẫn có những nỗi buồn cách xa khi mùa thi đã điểm. Thay vì ép phượng vào trang giấy, tuổi học trò lại say sưa lưu lại những mùa hoa của riêng mình bằng điện thoại hay máy ảnh. Để những năm sau đó, họ trở về phượng cũ, trường xưa và sống trong cảm xúc của ngày còn khoác lên mình tà áo trắng. Năm nay, phượng cứ nở, hè cứ về nhưng lớp học vẫn chưa vắng tiếng cười, tiếng nói của đám bạn thân quen. Dù vậy, cái sắc hoa mùa hạ ấy vẫn cứ khắc khoải đến nao lòng, nhắc nhở người ta đừng bao giờ quên đi đoạn đời đẹp nhất của mình!

Mưa đến cũng là lúc phượng dần tàn. Theo cái vòng quay tạo hóa, người ta vẫn mang trong lòng nỗi nhớ mông lung. Để rồi mỗi lần mùa hoa đỏ tràn về trong những đôi mắt hạ, người ta lại hoài niệm về những kỷ niệm miên man của thuở học trò. Và cứ thế, sắc hoa nồng nàn của phượng sẽ mãi điểm tô cho mùa hạ để mỗi người tự khắc sâu, lưu giữ ký ức của mình. Nơi ấy có những nụ cười, ánh mắt, có hờn giận vu vơ hay chút bâng khuâng, xao động tuổi học trò!